Tập thể dục đã được chứng minh là có lợi cho sức khỏe con người, nhưng việc tìm hiểu cách nó ảnh hưởng đến các nhóm người đặc biệt, như những người mắc chứng tự kỷ, vẫn còn là một thách thức đối với các nhà nghiên cứu. Tại Trường Y tế Đại học Colorado, một nhóm nghiên cứu đang điều tra cách tập thể dục thường xuyên có thể giúp đỡ thanh thiếu niên tự kỷ về mặt thể chất, tinh thần và xã hội.

Nghiên cứu này tập trung vào việc khám phá cách tập thể dục có thể thay đổi cơ thể và não bộ của thanh thiếu niên tự kỷ. Các nhà nghiên cứu đã tuyển dụng 13-19 tuổi thanh thiếu niên tự kỷ, những người ít hoạt động thể chất, và yêu cầu họ tập thể dục ít nhất ba lần một tuần trong 30 phút trong vòng 10 tuần. Qua đó, họ muốn tìm hiểu xem tập thể dục có thể ảnh hưởng như thế nào đến não bộ và cơ thể của nhóm đối tượng này.
Một trong những mục tiêu của nghiên cứu là xem xét sự thay đổi trong mạng lưới não bộ mặc định, một hệ thống não bộ quan trọng cho việc tự nhận thức và xây dựng quan hệ với thế giới xung quanh. Kelly Cosgrove, một nghiên cứu sinh hậu tiến sĩ tại Nhóm nghiên cứu Phát triển Tâm lý sinh học T32, đang sử dụng hình ảnh não bộ chức năng để theo dõi những thay đổi này.
Bên cạnh đó, nghiên cứu cũng tập trung vào việc xem xét cách tập thể dục có thể ảnh hưởng đến mức độ viêm trong cơ thể, một yếu tố có thể liên quan đến chứng tự kỷ. Cosgrove hy vọng rằng kết quả của nghiên cứu này sẽ giúp tìm ra cách hỗ trợ thanh thiếu niên tự kỷ thông qua việc tập thể dục, từ đó giúp giảm thiểu các triệu chứng liên quan đến chứng tự kỷ.
Tập thể dục không chỉ có lợi cho sức khỏe thể chất mà còn có thể giúp giảm thiểu các triệu chứng của chứng tự kỷ, đặc biệt là lo âu và trầm cảm. Judy Reaven, một tiến sĩ tâm thần học, đã phát triển một chương trình trị liệu hành vi nhận thức (CBT) được điều chỉnh để giúp trẻ em tự kỷ quản lý lo âu. Cô tin rằng tập thể dục có thể là một phần quan trọng của chương trình này, giúp trẻ em tự kỷ hiểu cách quản lý phản ứng của cơ thể đối với căng thẳng.
Reaven cũng nhấn mạnh rằng tập thể dục không cần phải là một chương trình tập luyện chính thức. Các hoạt động đơn giản như đi bộ, chơi với thú cưng hoặc bơi lội cũng có thể mang lại lợi ích tích cực. Mục tiêu của cả Cosgrove và Reaven là giúp đỡ trẻ em tự kỷ đạt được tiềm năng cá nhân của mình, thay vì cố gắng ép buộc họ phù hợp với một khuôn mẫu nhất định.
Họ tin rằng việc tôn trọng và kết hợp sở thích và ưu tiên của trẻ em tự kỷ vào các chương trình hỗ trợ là điều cần thiết để giúp họ đạt được cuộc sống tốt đẹp hơn. Qua nghiên cứu và các chương trình hỗ trợ, hy vọng rằng sẽ có nhiều trẻ em tự kỷ có thể tận hưởng cuộc sống và phát triển toàn diện.
Trường Y tế Đại học Colorado đang tích cực thực hiện nhiều nghiên cứu để giúp đỡ các nhóm đối tượng đặc biệt, trong đó có trẻ em tự kỷ. Thông qua các nghiên cứu và chương trình hỗ trợ, nhà trường hy vọng sẽ mang lại những lợi ích tích cực cho cộng đồng.